THEO CƠN GIÓ ĐẾN ÉCULLY

Những chiếc xe bus đi về cắt từng mảnh nắng chiều chiếu xuống đồi Croix Rousse. Họ ngồi ngoài terrasse một quán cà phê bên con dốc Grande Montée. Cô cởi cái áo khoác cho nắng sưởi ấm đôi vai trần. Anh rót trà vào chén cho cô.

–          Em sẽ bỏ anh đi thật xa – cô nói.

–          Xa tận đâu?

–          Écully.

–          Écully không xa, chỉ cách Lyon 30 phút xe bus.

–          Vậy thì Viễn Đông cũng không xa, chỉ cách nước Pháp nửa ngày bay.

–          Chẳng nơi nào trên trái đất này đủ xa để em bỏ anh đi. Em uống trà đi. Rồi một ngày nào đó, dù em muốn hay không, thì gió cũng sẽ đưa em đi. Xa hoặc gần. Khoảng cách chưa bao giờ tồn tại.

Cô uống chén trà rồi ngả đầu ra thành ghế, duỗi thẳng chân, mắt vẫn nhìn xuống đồi. Continue reading →

NHẪN TÍM CỦA ANNA VÀ ÁO ĐỎ CỦA MINH

Tôi năm mươi tám tuổi, còn Minh hai mươi chín. Nàng bảo tôi cùng tuổi với cha nàng. Và chúng tôi làm tình trong một khách sạn ở ngoại ô. Nàng bảo nàng rất thích cách làm tình của tôi, và tôi cũng vậy. Nàng tắm rửa xong, đứng bên cửa sổ, ngó ra ngoài công viên trước khách sạn, còn tôi ngồi hút thuốc ở cái bàn kế bên. Nàng hỏi:

–          Vợ anh có biết chuyện này không?

–          Có. Anh có nói với cô ấy trước khi quyết định ở thêm một ngày nữa với em.

–          Cổ nói gì?

–          Cổ cũng hơi hoảng, nhưng cổ nói rằng anh thích như thế thì anh cứ làm thôi. Cũng như cổ làm với những người đàn ông cổ thích.

–          Anh có chắc cổ nghĩ như vậy không?

–          Anh không biết được. Nhưng xưa nay thì anh ok với việc cổ đi ngủ với mấy anh bồ của cổ.

Tôi nghĩ đến vợ tôi, Anna. Tôi dọn về sống với Anna 10 năm trước, khi đó, Anna 35 tuổi, có hai đứa con, tôi ly hôn với Marie 2 năm và cũng đèo theo hai thằng con trai nữa. Giờ thì con riêng của tôi và con riêng của Anna đều đã đi học ở Paris.  Continue reading →

CHIỀU TRÊN BẾN JEAN-JACQUES ROUSSEAU

Tôi vừa nghe điện thoại vừa phơi nắng trên bến Jean-Jacques Rousseau. Chẳng biết nàng đến tự bao giờ, chỉ biết khi tôi đưa mắt hướng về những vạch dây điện ánh lên dưới nắng như những dấu móc thì tôi đã thấy nàng ngồi trên ghế băng, cách tôi chừng hơn chục mét.

Tôi dứt cuộc điện thoại nhưng không muốn vào văn phòng. Tôi muốn ngắm nàng. Tôi thường bị đàn bà Á châu cuốn hút bởi vóc dáng mảnh dẻ của họ. Nàng cũng vậy. Tóc nàng đen, vai nàng thanh, người nàng bé nhỏ. Tôi lấy cớ phơi mặt về hướng mặt trời để nhìn nàng rõ hơn. Đương nhiên, tôi chả cần phải lấy cớ như thế vì nàng không để mắt đến.

Nàng cởi cái áo doudoun dày ra, để tựa bên thành ghế. Rồi nàng cởi tiếp cái áo khoác len. Cái cách nàng cởi từng hột nút áo len thong dong, như thể nàng chuẩn bị lội xuống tắm dưới sông Saône. Nàng để cái áo len gần cái doudoun đen, trên người nàng chỉ còn cái quần legging dày và một cái áo thun mỏng. Tôi có thể thấy rõ cái eo của nàng, đường cong của mông và bộ ngực tròn. Nàng đứng tựa vào thành kè phơi nắng.

Nàng nhắm mắt lại, tôi thấy như ngực nàng đang phập phồng thở. Cái dáng điệu ngước cổ lên của nàng mới gợi tình làm sao. Cái lối ấy khiến đàn ông chỉ muốn đặt môi lên cổ rồi lần xuống bộ ngực phập phồng kia, trong khi tay sẽ vòng ra sau lưng siết eo thật chặt. Cái lưng cong của nàng khiến bàn tay tôi muốn lùa nhẹ nhàng dưới làn áo đó. Tôi cứng mất rồi.  Continue reading →

Bộ sưu tập của cô điếm quận 2

Gia đình cô gái điếm vốn sống ở quận 1. Khi quận 1 quy hoạch, gia đình cô chuyển sang quận 2, ở cuối con hẻm nhỏ. Gia đình quá nghèo, cha đi làm mướn + uống rượu, anh trai chạy xe ba gác + uống rượu, “cô gái” đổi tên thành “cô gái điếm” từ năm cô mười tám tuổi. Hai năm trước, khi quận 2 bắt đầu yêu cầu mọi người di dời để giải tỏa, cha và anh trai cô điếm cùng giành nhau số tiền giải tỏa. Kết cục, anh trai giết cha, ôm tiền bỏ đi đâu không biết. Khu phố chôn cha cô điếm ở đâu đó tận Đồng Nai, cô cũng chẳng rõ. Cô điếm không có nhà, quàng tấm nylon với cái dù nhặt về làm chỗ trú thân. Cô gái điếm nhiễm HIV, thần kinh hơi không bình thường nhưng cô là điểm đến của những tay khốn nạn trong khu phố. Họ hiếp cô những khi họ muốn. Với người ta, một cô điếm không bao giờ có khái niệm bị hiếp, chỉ có thể là được “bo” hay xù “bo” mà thôi. Có những đêm, cô điếm gào thét lên những tiếng lạ kỳ, không phải tiếng kêu của khoái lạc, chẳng phải tiếng kêu của đau đớn, không phải tiếng kêu cứu. Cô điếm cứ thét, tiếng thét vọng đến những cao ốc xung quanh, vượt qua con sông sang bên kia Sài Gòn phố thị. Continue reading →

OKla, Taxila, Singapora!

–    Taxi không?

–    Có. Cảm ơn.

–    Cô đi chiếc này hay chiếc kia?

–    Chiếc nào cũng được.

–    Vậy chiếc này nhé!

–    Ok.

*

–    Chào anh.

–    Chào cô. Cô đi đâu a?

–    Địa chỉ này nè!

–    Ubi. Ok la. Chỗ này gần thôi a.  Continue reading →

Thảo Điền

Thảo Điền… Cây sậy bị chặt đứt ngang, máy trộn bê tông quay ầm ầm, bụi tung trắng xoá. Những cái bao xi măng được vứt ra, ly nhựa uống cà phê, ống hút, bao nylon cũng được vứt ra. Người đàn bà Nghệ An mặc chiếc áo xanh bụi bặm, thả chiếc xe đạp cột đống phế liệu phía sau tựa vào gốc cây, nhặt nhạnh bao ximăng và đứng đợi. Phía trên đầu bà, công trình căn hộ cao cấp Hoàng Anh Gia Lai cao chọc trời.  Continue reading →

TÔI, MẸ ĐỐP, THẬN NHIÊN VÀ CUỘC PHIÊU LƯU $64.000

Cả ba chúng tôi ngồi trầm ngâm trong quán cà phê Tùng. Trời Đà Lạt không quá lạnh nhưng đủ để mỗi đứa co ro mỗi kiểu. Thận Nhiên đầu cạo trọc, mắt buồn buồn vì đêm qua ngồi cặm cụi dịch sách đến bốn giờ sáng. Mẹ Đốp mặt câng câng, phì phèo nhả khói thuốc. Tôi đang buồn vì cái thành phố lạnh lẽo này không có cơ hội để mặc áo khoe vú. Nếu đời tôi mất đi đôi vú đẹp, tôi chả còn biết bám víu vào đâu.

Một bà cụ run run đến chìa xấp vé số. Tôi lắc đầu như mọi lần. Thận Nhiên mua hai vé, tặng lại bà cụ một vé rồi chìa tấm vé cho tôi. Mẹ Đốp mua mười vé. Tôi liếc nó ý nhắc nhở chứ chẳng dám nói to. Vậy mà nó gào lên: “50 ngàn bằng một ly cà phê dưới Sài gòn, mua giúp người ta mà làm gì mày trợn trừng lên như thế hả?” Nó tống nắm vé số vào tay tôi. Cả nó và Thận Nhiên đều không tin vào những trò may rủi, tôi cũng không, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn mơ thấy đống tiền rơi vào tay mình. Tôi sẽ mua đất, làm nhà, sinh con đẻ cái, viết thơ mà không sợ đói.  Continue reading →