Trên đỉnh Bàn Cờ

Một sáng trên đỉnh Bàn Cờ, tôi ngồi trước mỏm đá nhìn xuống thành phố. Thành phố bé tẹo như miếng vải rẻo má tôi cắt thừa khi may quần đùi cho ba. Bờ biển Mỹ Khê cong quẹo và Sơn Trà dính thèo lèo ra biển. Bờ biển lại cua một lần nữa theo vịnh Thanh Bình kéo dài ra tận Xuân Thiều, Hải Vân.

Đỉnh Bàn Cờ hẳn nhiên là bằng phẳng như cái bàn cờ. Và tất nhiên, cứ chỗ nào xinh đẹp là con người ta lại khoe sự sáng tạo bằng một cái trò gì đó. Ở đây, họ đúc một ông Đế Thích bằng xi măng đang ngồi suy tư trước bàn cờ con còn con mất.  Continue reading →

Người tử tế ở Quỳnh Giao

Sáng nay, tôi lại đi tìm bối cảnh để làm bài tập quay phim như thường lệ. Nhóm bạn của tôi hẹn nhau ở quán cà phê gần nhà, trong một con hẻm nhỏ, có tên Quỳnh Giao. Tôi quay xong bài tập và thu xếp máy quay, dây nhợ lòng thòng vào túi rồi chuẩn bị rời quán. Vừa xách túi đồ lên thì tôi bắt gặp ánh nhìn ngạc nhiên của một người đàn ông tóc đã muối tiêu. Ông đợi vài giây rồi cất tiếng.- Bé… Chú thấy con quen quá! Continue reading →

Vùng cát Thăng Bình

Tôi có thói quen không đi cùng một con đường trong một ngày, ngoại trừ con hẻm dẫn vào nhà mình. Vậy nên lần này, sau khi từ Đà Nẵng về Thăng Bình theo quốc lộ 1A, tôi quyết định tìm một con đường khác để ra lại Đà Nẵng.

Má tôi vẫn thường kể trong thời kỳ khó khăn sau năm 86, ba tôi nghỉ làm ở hợp tác xã và trở thành anh thợ mộc kiêm nghề vá xe, má tôi thường đi buôn bán sắt vụn. Mười năm sau khi chiến tranh kết thúc, sắt vụn từ mảnh bom đạn vẫn còn nhiều, đặc biệt rải khắp khu vực xã Bình Dương và những xã vùng cát ven biển. Má đi mua sắt vụn, nếu đến mùa hạt đào thì mua hạt đào (Đào là cách người Quảng gọi cây điều, hay còn gọi là đào lộn hột). Lúc đó tiền còn hiếm, má thường đổi mấy cái nồi nhôm, thau chậu rồi quy ra hạt đào. Mà ngày đó cái cân cũng chẳng có nên người ta chỉ nhắm chừng một thúng hạt đào đáng giá một cái thau chẳng hạn, nói chung là thời đó nghèo mà người ta không căn cơ hơn thua như bây giờ. Má đi buôn đến Bình Dương, Duy Nghĩa. Má mang về nhiều câu nghe xa xôi như tận bên Lào. Những địa điểm như Trà Đoã (hay Trà Đoá) ở cánh Bình Đào, Bình Triều nổi tiếng với khoai lang, rồi chợ Nồi Rang ở Duy Nghĩa, rồi Duy Hải… nghe xa xôi quá chừng. Vậy là tôi có niềm tin chắc rằng sẽ có con đường nào đó đến Duy Hải, rơi vào điểm cuối của sông Thu Bồn đổ ra biển bằng Cửa Đại. Tôi lên đường.  Continue reading →