NHẪN TÍM CỦA ANNA VÀ ÁO ĐỎ CỦA MINH

Tôi năm mươi tám tuổi, còn Minh hai mươi chín. Nàng bảo tôi cùng tuổi với cha nàng. Và chúng tôi làm tình trong một khách sạn ở ngoại ô. Nàng bảo nàng rất thích cách làm tình của tôi, và tôi cũng vậy. Nàng tắm rửa xong, đứng bên cửa sổ, ngó ra ngoài công viên trước khách sạn, còn tôi ngồi hút thuốc ở cái bàn kế bên. Nàng hỏi:

–          Vợ anh có biết chuyện này không?

–          Có. Anh có nói với cô ấy trước khi quyết định ở thêm một ngày nữa với em.

–          Cổ nói gì?

–          Cổ cũng hơi hoảng, nhưng cổ nói rằng anh thích như thế thì anh cứ làm thôi. Cũng như cổ làm với những người đàn ông cổ thích.

–          Anh có chắc cổ nghĩ như vậy không?

–          Anh không biết được. Nhưng xưa nay thì anh ok với việc cổ đi ngủ với mấy anh bồ của cổ.

Tôi nghĩ đến vợ tôi, Anna. Tôi dọn về sống với Anna 10 năm trước, khi đó, Anna 35 tuổi, có hai đứa con, tôi ly hôn với Marie 2 năm và cũng đèo theo hai thằng con trai nữa. Giờ thì con riêng của tôi và con riêng của Anna đều đã đi học ở Paris.  Continue reading →

CHIỀU TRÊN BẾN JEAN-JACQUES ROUSSEAU

Tôi vừa nghe điện thoại vừa phơi nắng trên bến Jean-Jacques Rousseau. Chẳng biết nàng đến tự bao giờ, chỉ biết khi tôi đưa mắt hướng về những vạch dây điện ánh lên dưới nắng như những dấu móc thì tôi đã thấy nàng ngồi trên ghế băng, cách tôi chừng hơn chục mét.

Tôi dứt cuộc điện thoại nhưng không muốn vào văn phòng. Tôi muốn ngắm nàng. Tôi thường bị đàn bà Á châu cuốn hút bởi vóc dáng mảnh dẻ của họ. Nàng cũng vậy. Tóc nàng đen, vai nàng thanh, người nàng bé nhỏ. Tôi lấy cớ phơi mặt về hướng mặt trời để nhìn nàng rõ hơn. Đương nhiên, tôi chả cần phải lấy cớ như thế vì nàng không để mắt đến.

Nàng cởi cái áo doudoun dày ra, để tựa bên thành ghế. Rồi nàng cởi tiếp cái áo khoác len. Cái cách nàng cởi từng hột nút áo len thong dong, như thể nàng chuẩn bị lội xuống tắm dưới sông Saône. Nàng để cái áo len gần cái doudoun đen, trên người nàng chỉ còn cái quần legging dày và một cái áo thun mỏng. Tôi có thể thấy rõ cái eo của nàng, đường cong của mông và bộ ngực tròn. Nàng đứng tựa vào thành kè phơi nắng.

Nàng nhắm mắt lại, tôi thấy như ngực nàng đang phập phồng thở. Cái dáng điệu ngước cổ lên của nàng mới gợi tình làm sao. Cái lối ấy khiến đàn ông chỉ muốn đặt môi lên cổ rồi lần xuống bộ ngực phập phồng kia, trong khi tay sẽ vòng ra sau lưng siết eo thật chặt. Cái lưng cong của nàng khiến bàn tay tôi muốn lùa nhẹ nhàng dưới làn áo đó. Tôi cứng mất rồi.  Continue reading →

BUỔI CHIỀU LYON

Chiều Lyon, bước ra đường, men theo bờ sông, dẫm trên lá khô, băng qua hàng hàng lớp lớp cứt chó trên Quai des Etroits và nghe tiếng hải âu giành ăn bên cầu Kitchener. Đừng bước qua cầu mà về Perrache vội, rốn thêm chút nữa thôi là sẽ tới cầu đi bộ Saint Geogres, đường này về Presqu’île thơ mộng hơn.

Chưa tới chân cầu đã nghe tiếng saxo thổi rất gần. Tưởng là anh chàng nào ra đàng thổi kèn kiếm thêm tiền uống bia nhưng không phải. Nhìn quanh quất vẫn không thấy bóng ai khác trên con đường chỉ toàn xe ô tô. A, đây rồi, cánh cửa sổ trên tầng 3 ngôi trường Albert Camus đang mở. Tiếng saxo không chói, không phô trương, tiếng saxo dịu dàng, thanh lịch như giọng đàn ông trung niên đang kể chuyện. Rồi đúng 5 giờ chiều, bên nhà thờ Saint Georges điểm chuông chiều. Tiếng saxo đáp lại tiếng chuông, một nhịp chuông, 1 nhịp saxo. Tới khi tiếng chuông dứt, tiếng saxo cũng đáp rất nhỏ rồi dứt hẳn. Continue reading →

RAU TRAI, RAU TRĂNG, BOTANIC GARDEN VÀ THANH TUYỀN GIỮA LYON

Tui ở nhà đứa bạn, hắn nuôi một con thú cưng đặt tên là Totoro. Bạn tui nói Totoro là con heo Ấn Độ, còn tui thì thấy hắn giống con thỏ lai với con hamster. Con Totoro ăn chay, nó thèm cà rốt, thèm cỏ khô nhưng nhứt là thèm lá bồ công anh. Tui hay xuống bãi cỏ trước chung cư, ngồi bệt xuống lọ mọ bứt lá bồ công anh đem về cho nó ăn.

Những lúc như rứa tui nhớ cái cảnh đi bứt rau trăng ở quê. Cây rau trăng hắn y như cây bồ công anh rứa đó, lá của hắn cũng xẻ thùy cạn, bông của hắn cũng vươn lên, lúc khô cũng nở xòe ra như rứa. Khác là cái bông bồ công anh hắn màu vàng, được nhiều người chụp hình up lên facebook, cái tên của hắn cũng sang hơn nhưng hắn không thơm, cây bồ công anh mọc ở đất đồi đất thịt. Còn cây rau trăng hắn khiêm nhường lắm, cái tên hắn nhà quê, cái bông hắn màu tím và hắn không được đăng lên facebook, hắn chỉ nằm trong cái rổ sổ kẹp hông của bọn con nít nhà nghèo và mọc trên mấy vồng khoai ở xứ đất cát. Cọng cây rau trăng mềm lắm, lá nó cũng mượt đầy lông nên rau trăng là món khoái khẩu của bọn sâu róm nhiều màu.   Continue reading →

Vẫn là đất nước của ta (*)

Tôi thuộc thế hệ sinh sau 1975, và radio là phương tiện tiếp cận thông tin phổ biến thời ấy. Những năm cuối thập niên 80, đầu những năm 90, cái cảnh trong nhà radio cứ nói, bên ngoài, ai nấy làm việc của mình là chuyện thường tình. Tôi nhớ về những buổi chiều quảy dóng (**) đi rút rơm cho bò thì trong nhà vẳng ra những bài hát thiếu nhi, nhạc hiệu luôn có bài Đội ca. Và cũng những buổi chiều ấy, sau chương trình thiếu nhi thì tiếng hát của ca sĩ Tiến Thành vang lên trên radio bài “Nơi đảo xa”. Câu đầu tiên của bài này mà tôi thuộc là: “giữa nơi đảo xa đang nở rộ ngàn bông hoa san hô, cánh hoa đỏ thắm bao hy vọng anh gửi về tặng em.” Nhưng lúc đấy, radio tiếng được tiếng mất, vốn tiếng Việt của đứa nhỏ 10 tuổi cũng không đủ để hiểu hết nên tôi cứ hát “cánh hoa đỏ thắm bao hy vọng anh gửi về tầm em” mà không giải thích được “tầm em” là gì nữa. Mãi cho tới khi lớn lên, nghe kỹ lại, tôi mới thấy mình hát sai cả hơn 10 năm.  Continue reading →

Gin Tonic – đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng

Gin Tonic có thành phần công thức phối hợp ba loại nguyên liệu, do đó, có tác động điều trị tại chỗ các chứng đau lòng do nhiều nguyên nhân khác nhau như tương tư, mất tiền, chưa có lương hoặc các chứng hưng phấn như vừa mua được đồ đẹp, gặp bạn cùng cựa, hưng phấn không rõ nguyên nhân. Thức uống này được phối hợp:

– Gin: có cồn, có tác dụng làm bạn tưng tưng, diệt các vi khuẩn có hại làm bạn thấy cuộc đời u ám, làm bạn tưng hơn khi bạn có chuyện vui, làm bạn khóc khi có chuyện buồn.

– Tonic: tạo vị đắng, là dung môi làm cho Gin loãng đi, khiến bạn không đổ ngay từ shot đầu tiên.

– Chanh: có acid, tạo hương vị và ảo giác cho bạn tưởng mình đang uống nước chanh thay vì thức uống có cồn.

Gin Tonic có tỷ lệ pha hợp lý sẽ giúp thức uống thấm tốt qua niêm mạc dạ dày, đi vào máu, tạo hưng phấn tạm thời, ổn định tâm lý trong thời gian ngắn.

CHỈ ĐỊNH

Vui quá mức do các nguyên nhân về tiền bạc như nhận lương, tiền thưởng trong các dịp lễ, tiền bỏ quên trong túi lâu ngày tự dưng lục lọi lại được, hoặc cuối tháng hết tiền mà chỉ còn một trăm ngàn thì tiêu luôn đi cho xong.

Vui quá mức do các nguyên nhân về sắc như tự dưng gặp trai đẹp, gái xinh hay đang ở trong không gian mà trai xinh, gái đẹp vây xung quanh.

Vui quá mức do các nguyên nhân tình cảm như được trò chuyện với một người tâm đầu ý hợp, gặp lại bạn bè xưa, offline với bạn bè vốn comment qua lại trên FB nhiều lần nhưng giờ mới gặp mặt.

Vui sơ sơ do một buổi chiều trời đẹp làm bạn thấy tưng tưng.

Vui không rõ nguyên nhân.

Buồn làng nhàng do những giây phút vui vẻ đã trôi qua.

Buồn tàm tạm do đêm về tự dưng nghe tiếng tắc kè kêu khùng khục.

Buồn phát nản do người bạn cần trò chuyện deactivate FB.

Buồn chảy nước mắt do bạn nhắn tin cho một đứa chết tiệt nào đó mà nó lại ignore bạn.

Buồn do những nguyên nhân thông thường.

Buồn do các nguyên nhân phối hợp.

Buồn không rõ nguyên nhân.

TÁC DỤNG NGOẠI Ý

Nói nhiều hơn mức bình thường.

Dễ bị dụ dỗ làm những việc vui hơn lúc bình thường.

Làm cay mắt, rớt nước mắt mà không ngừng lại được trong khoảng thời gian vài tiếng đồng hồ.

Đôi khi: chóng mặt, nhức đầu, khóc thành tiếng, gọi điện thoại cho người thân mà chỉ khóc chứ không nói (á khẩu một phần).

LIỀU LƯỢNG VÀ CÁCH DÙNG

Vui vì tiền bạc: uống 2 ly trước khi online FB.

Vui vì nhan sắc: uống 3 ly trước khi rời quán bar về khách sạn.

Vui vì tình cảm: tùy mức độ tình thân mà có thể uống từ 3 tới 6 ly trước khi rủ nhau đi hát hò, bá vai quàng cổ cười nói, hoặc hứa hẹn năm sau gặp nhau nốc tiếp.

Vui sơ sơ trong một buổi chiều tưng tưng: pha 1 ly, kéo cái ghế ra trước sân, ngó đậu đũa treo trái lủng lẳng, ngó con nít chạy ngang trước nhà và uống. Trong lúc uống, không nên quên mở Thái Thanh, Duy Khánh, Thiên Trang ca cẩm. Hôm nào trời nắng có thể thay bằng Trio Rogenberg, Pink Floyd hoặc Patti Page đều ổn.

Vui không rõ nguyên nhân: uống 1 ly, vừa uống vừa Google hoặc Youtube linh tinh.

Buồn làng nhàng: uống 2 ly trong tư thế 2 tay chống trên thành cửa sổ, nhìn ra phố xá xa xa, nghe tiếng ì ầm của động cơ bên dưới đường. Nếu những phút giây vui vẻ có hiện về thì tác dụng phụ sẽ là nước mắt rớt vài giọt. Sau 2 ly đó, có thể pha thêm 2 ly nữa, uống xong nên giữ ở tư thế nằm, gối gác lên cao cho nước mắt rớt xuống mà không bị nghẹt mũi.

Buồn tàm tạm khi đêm về nghe tiếng tắc kè: uống 3 ly, pha nhiều Gin, ít Tonic, chanh 1 lát làm kiểng. Chú ý: trong khi pha tránh làm bể ly, hạn chế tiếng ồn để tắc kè không bị làm phiền. Tắt điện, bật quạt cho muỗi khỏi cắn, ngồi trong bóng đêm với tí ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt vào. Uống ly thứ nhất chầm chậm để nghe tiếng tắc kè. Uống ly thứ hai nhanh hơn một chút. Uống ly thứ ba, tiếng tắc kè sẽ bị quên đi. Chỉ còn những âm thanh của đường phố vẳng lại, rồi tiếng chim khứu từ những ngày cũ sẽ vọng lại, và mùi hương, không gian của kỷ niệm sẽ ùa về. Và nỗi buồn tàm tạm sẽ trở thành buồn làng nhàng. Khi đó, tiếp tục trị buồn làng nhàng bằng 2 ly theo hướng dẫn bên trên.

Buồn khi người ta deactivate FB hoặc bị ignore, uống ừng ực ngay và luôn 4 ly, ngồi im tự kỷ, không cần ngắm đậu đũa, không cần nghe tắc kè, mặc kệ trăng sáng trước sân.

Buồn do những nguyên nhân thông thường, buồn không rõ nguyên nhân: tùy theo mức độ buồn mà uống từ 1 đến 3 ly.

Buồn do các nguyên nhân phối hợp: uống 10 ly, vừa uống vừa nằm vừa khóc tu tu, ụp mặt xuống gối, gọi điện thoại cho người thân trong trường hợp hết Gin hoặc Tonic nhưng lại á khẩu. Nhớ tắt máy, nhắn tin lại cho người thân địa chỉ mua Gin, Tonic và địa chỉ nhà mình.

Chống chỉ định: Dị ứng với các thành phần của Gin hoặc Tonic.

Cẩn thận: Tốn tiền.

Continue reading →

Trả lại em yêu

Ngồi yên. Những thanh âm của đêm vọng lại. Có lẽ là tiếng chó sủa, thứ tiếng ấy trộn lẫn trong âm thanh nền rì rì, thỉnh thoảng có những âm cao. Tiếng xe chạy ngoài xa lộ đều đều, thành một thứ âm thanh rền rền, thỉnh thoảng xen vào tiếng còi, tiếng xóc của container trên mặt đường ổ gà. Cái quạt phòng khách vẫn kêu đều đều, hòa lẫn với tiếng xe máy. Tiếng bíp của Yahoo Messenger báo mail xen giữa tiếng thoại của một bộ phim Mỹ. Cái quạt phát ra tiếng o o kỳ lạ. Nó đẩy miếng giấy nylon phập phồng như tiếng lá cây xao xác. Tiếng đánh máy lọc cọc trên bàn phím. Tiếng ho sù sụ từng hồi. Tất cả trộn lẫn nhau như một món sinh tố âm thanh làm nền. Dứt cái headphone ra khỏi tai rồi mà giọng Thái Thanh vẫn rền rĩ trong đầu rõ mồn một: “Đường buồn anh đi, bao giờ cho tới. Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài” dấm dẳng, ám ảnh, lôi kéo, dằn vặt mãi không dứt.  Continue reading →

Làng Vân

Bàn tay cong queo của bà già trên bảy mươi nắm chặt tay tôi, dắt tôi đi thăm ngôi nhà mới trong khu tái định cư. Ngôi nhà cấp bốn, liền kề cả dãy, gồm một phòng khách, hai phòng ngủ, một toilet, một bếp, phía sau là khoảng trống làm sân phơi chung. Bà vừa đi vừa nói, giọng đặc âm điệu người Quảng.

Continue reading →

MỘT THẾ HỆ KHỦNG HOẢNG TÌNH YÊU THƯƠNG

Nếu tôi nói rằng thế hệ chúng tôi thiếu vắng tình yêu thương và không biết cách yêu thương, hẳn nhiều người sẽ phản đối. Thế hệ chúng tôi, mỗi ngày đều có thể lên facebook tỏ tình, nhắn tin tỏ tình, gọi điện tỏ tình. Facebook của chúng tôi có hàng trăm bức ảnh về những con chó, con mèo bị đối xử tệ bạc, những đứa trẻ lòi ruột, sưng não, và bạn chỉ cần nhấn like thay cho 1 lời cầu nguyện. Dễ dàng lắm, nếu bạn đánh game thì bạn nhấp chuột 1 phút khoảng 60 lần. Bỏ ra 1 phút đánh game, bạn like được 60 lần. Thế hệ chúng tôi, thanh niên áo xanh đi làm tình nguyện, hoa hậu đi làm từ thiện, nghệ sĩ đi làm từ thiện, già trẻ lớn bé cứ rằm tháng 7 là đi chùa, làm thơ tặng mẹ, nhắc về cha nhân ngày lễ của cha. Nhưng thế hệ chúng tôi có thật sự được yêu thương và biết cách yêu thương hay không?

Continue reading →

SÁNG CHỦ NHẬT NGỒI NGÓ RA

Sáng Chủ Nhật không tụ bạ cà phê, tôi lang thang đi khắp xóm. Sáng Chủ Nhật, tôi quẹo vào một con hẻm nhỏ thay vì đi vào con hẻm lớn.

Một cây đinh lăng lá tròn nằm chen chúc với mấy dây thường xuân trên tường rào thờ ơ ngó ra bãi đất trống. Bãi đất trống chứa chỏng chơ chai lọ, giường cũ, gỗ cũ, tôn xi măng bể cạnh sứt góc. Bãi đất trống ngó lên trời.  Continue reading →