NGƯỜI NHÀ QUÊ

Ở quê tui, mà chắc cả quê người khác cũng rứa, người ta kỵ gọi tên người lớn. Có lẽ cái tục ấy từ thời kỵ húy phong kiến để lại nhưng nó cũng là cái chuyện không sai vì con nít gọi tên người lớn nghe ngang hàng lắm, kỳ cục lắm. Bữa nọ ở Toulouse đi mần, gặp ông Bernard Mazenq bán kem mới nhớ ra nhà mình ở cũng có ông Bernard Mazenq, cái mình nghĩ chắc tên này cũng giống ở quê mình có ông Dương Văn Mười, Nguyễn Văn Hùng đồ rứa chứ chi hè. Chỉ nhiêu rứa thôi mà đêm về nằm trên gác xép nhớ ôi thôi là thiết tha mấy cái tên ở quê.

Gần xóm tui thôi là có toàn những cái tên đặc biệt. Ví dụ kế bên nhà ngoại tui là nhà ông Bảy Phát, tính bên ngoại thì tui cũng kêu ổng là ngoại Bảy. Ông Bảy Phát chồng bà Bốn Trinh có cả một tiểu đội con cái mà lũ con nít bọn tui thuộc hết tên, chắc tại rảnh quá nên đọc sách xong là đọc cả tên hàng xóm  như vầy nà: Ngành, Chuyên, Liên, Cáp, Trung, Loan, Thủy, Lệ, Lời. Giữa cậu Hai Ngành với cậu Bốn Chuyên còn một người nữa mất rồi mà bọn tui không biết tên, riêng cậu bốn Chuyên thì bị đọc thành Bốn Chiên, còn dì Cáp thì bị đọc thành dì Cốp. Ông Cậu Lời dù hàng cậu nhưng tuổi bằng chị Lan nhà tui, hai người học cùng lớp. Có đận chị tui quánh lộn với ông cậu Lời mà hình như quánh chưa đã vì ông cậu Lời khoe có võ hay sao á, bả về đầu ngõ cầm cái bi đông sắt quay quay, trỏ miệng vô nhà ông Bảy kêu: “Há, võ Hai Ngành, võ Bảy Phát chi ngon ra đây quánh với tau!” Bả nói rứa hỗn nên bị má kêu về la cho một trận, có điều sau ni nhắc lại, ba má cứ cười hoài cái chuyện võ Hai Ngành, võ Bảy Phát vì hồi xưa, bà chị tui nhỏ mà hung hăng lắm, đụng chi cũng đòi quánh lộn. Cậu Hai Ngành sau ni bị tai nạn chấn thương sọ não nên hay ngồi dựa cửa nói chuyện cà tưng, vui lắm. Cậu nói bây coi có nhà ai ngon như nhà tau không, ông ba tau quất Bảy Phát mà bà má tau vẫn còn Bốn cái Trinh! Continue reading →

ĐƯỜNG NHÀ QUÊ

Bữa nọ, con Hoàng bạn tui rủ ra Vy ngồi cà phê ngó phố cái tui có cớ gặp được thằng nhỏ đồng hương. Hỏi ra cũng dân Bình Nguyên hết, cái hắn hỏi rứa nhà chị đỗi mô mà em không biết, nhà em chỗ nghĩa trang đi lên. Rứa là mình hỏi lần tới rằng nhà nó có gần nhà ông Hai Phò không, nó nói không, quành lại chỗ cầu  mương lớn tê. Mình hỏi rứa chắc gần nhà Bốn Luận, hắn nói đúng rồi, đúng rồi, em cháu ông Bốn Luận đây, bà con nhà ông Ba Hạ, ông Chín Đỗ. Con Hoàng ngồi nghe một hồi nói trời quơi, răng mi còn nhớ tên ông ni bà nọ ở quê, còn nhớ  đường ni nẻo kia hay rứa.

Hỏi răng không nhớ được, cái thời não mình còn rộng rãi, mình ghi nhớ bao nhiêu là chuyện. Sáng ăn cơm xong mới 6 giờ là đã í ới nhau đi học. Từ nhà lên trường có 3 đường chính mà đường nào cũng thú vị. Con đường đi lên cầu máng là con đường ngắn nhứt, gọi là đường kênh vì đi men theo bờ kênh. Hai bên bờ kênh này toàn bông xương rồng li ti, đẹp không tả nỗi, hiềm một chuyện là má dặn đi dặn lại không có ăn cái bông đó, chết nghe con. Cái cầu máng có mấy bậc thang cũ mềm bằng xi măng, đi cẩn thận chứ trợt té. Mùa đông má thường không cho đi đường kênh vì sợ bùn trơn, lỡ té xuống kênh chắc chết đuổi. Còn mùa hè mà đi đường kênh thì lại nắng nóng vì bờ kênh không có bóng cây to. Cái cây lớn nhứt dọc bờ  kênh là cây dừa đối diện nhà ông Hai Phò. Thế rồi một ngày, cả đám đi học về thấy cái hòm bự tổ chảng để dưới bóng cây, hương khói thắp nghi ngút, chiên trống đánh chuông bùm. Bọn con nít cứ nhái tiếng chuông đám ma, đọc rằng: “Chuông chuông, bùm bùm! Chung chi? Chung chi? Chung tiền, chung tiền!” Nhái rứa thôi chứ ngó cái hòm đứa mô cũng sợ. Mấy bữa sau, cả đám nghe nói đó là đám ma con trai ông Hai Phò, bị chi không biết mà có cái mụt chỗ đầu gối, sưng lên, cái rồi chết. Có đứa còn nói tau dòm vô cái hòm, thấy cái mụt ở chưn to tướng nghe bay, nhưng thực hư đến giờ cũng không biết vì răng con ổng chết. Chỉ biết là sau đó, cứ mỗi lần cả đám đi gần đến gốc dừa nhà ông Hai Phò là đứa nào đứa nấy lồng dép vô hai tay, chạy trối chết.

Continue reading →