KHI NỖI BUỒN GIÀ ĐI

Hẳn lúc trẻ, ai cũng dăm lần uống say mèm say khướt vì thất tình, hẳn ai cũng post bao nhiêu status đầy tâm trạng, hẳn ai cũng từng đi ra đường với bộ mặt ủ rũ như muốn cả thế giới biết mình đang đau khổ, và cũng lắm người đi xăm lấy 1 hình xăm để đời. Lúc trẻ, niềm vui hay nỗi buồn đều tới một cách ồn ào. Vui thì phải chè chén, phải hò hét, phải tới tận cùng hiểm nguy, buồn thì phải như đất trời sụp đổ vì như thế mới thấy cuộc đời đáng sống. Continue reading →

NHỮNG KẺ MƠ HOANG

Năm ngoái, khi tôi về VN lần đầu tiên sau hơn 1 năm định cư ở Pháp, có mấy người lớn tuổi hỏi tôi qua Pháp làm gì. Tôi kể mình làm bồi bàn. Thế là tôi nhận được một bài giảng khá dài nhưng đại ý tóm lại vẫn là: “Con phải về Sài Gòn cho có danh có phận. Ai đời nói hai ngoại ngữ, học hai cái đại học mà đi làm bồi bàn là làm răng.” Thế là năm nay tôi sẽ lại về Sài Gòn, nhưng nếu mấy ông bà bác kia mà nghe được cái dự định làm nông của tôi chắc sẽ lại nhảy dựng lên một lần nữa: “Tưởng mi bỏ Pháp về Sài Gòn làm giám đốc chơ về đi hốt cứt bốc đất thì về làm chi!”

Thuở còn học biên kịch, thầy dạy biên kịch dạy cho tôi cái khái niệm: “đường cung nhân vật”, rằng nhân vật của chúng ta xuất phát từ điểm A, sau nhiều biến cố đi 1 vòng như cái vòng lò xo, đến điểm B. Nếu nhìn theo phương thẳng đứng thì 2 điểm đó trùng nhau, nhưng nếu nhìn theo góc vuông với mặt phẳng chứa 2 điểm A, B thì điểm B cách điểm A 1 đoạn, đoạn đó được làm nên từ trải nghiệm của cuộc hành trình mà nhân vật trải qua suốt bộ phim. Continue reading →

Những chiếc lá rụng

Lần đầu tiên tôi hiểu rằng một ai đó chết thì mình sẽ không gặp họ được nữa là lúc chị họ của tôi chết đuối khi tắm sông. Ba mẹ không cho tôi nhìn mặt chị lần cuối, không cho tới đám tang, tôi chỉ còn thấy hình chị trên bàn thờ sau một thời gian khi về thăm ông bà của chị.

Người chết đầu tiên mà tôi thấy, đến thật gần và nắm tay họ là cha của người yêu cũ. Ngày còn sống, ông thương quý tôi nhiều, bảo rằng chỉ muốn tôi làm con dâu ông nên khi ông mất tôi cũng không thấy sợ. Khi đến bên chiếc giường ông thường nằm những ngày cuối đời và đau đớn vì ung thư, tôi thấy ông như đang ngủ, chỉ khác là tấm giấy dán trên mặt không động đậy. Chị của bạn trai mở tấm giấy lên cho tôi thấy mặt ông, tôi nắm tay ông và chào tạm biệt. Chừng mươi ngày sau, tôi nằm mơ thấy ông đến phòng trọ tôi ở, ngồi trên ghế tựa và im lặng. Đó là lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng tôi mơ thấy ông. Tôi không trở thành con dâu ông như ông mong ước nhưng tôi luôn coi ông là người thân. 10 năm sau ngày ông mất tôi mới trở lại thắp hương, ngọn đồi đã khác xưa nhiều nhưng không hiểu vì sao, bác Ba – em vợ ông – thì không tìm ra mộ nhưng tôi vẫn chỉ chính xác chỗ ông nằm. Continue reading →