NOSTALGIA VÀ TỬ PHƯƠNG

Tôi tha phương hơn một năm, có những đêm nằm mộng vẫn nói tiếng Việt, có những ngày ngồi ngắm mưa phùn miệng còn vị bánh xèo má đúc trên đầu lưỡi. Nếu để thỏa mãn cái thèm đó mà ra Guillotiere với hi vọng ăn một trận cho đỡ nhớ quê thì chắc chắn sẽ hụt hẫng. Tôi không phải là đàn ông, nhưng tôi đồ rằng cái sự hụt hẫng ấy cũng giống như khi một người đàn ông hứng tình, nhớ người yêu mà phải đi mua dâm. Nó thỏa mãn đó, nhưng nó cũng hụt hẫng đó, vì nó tương tự như làm tình mà không phải làm tình. Như đàn ông nhiều lúc đi mua dâm, tôi nhiều lúc cũng chấp nhận đi Guillotiere ăn tô phở mà cọng phở khô cứng, ăn tô bánh canh mà bánh canh trơn tuột, dai dai nhưng lại vô vị để rồi khi ăn xong, mới thấy tiếc cho cái miệng mình biết bao nhiêu. Continue reading →