ĐAU HAY HIỂU, EM CHỌN LỐI NÀO? 

Cũng hơi lâu lâu rồi, tui có đọc đâu đó trên FB một câu chuyện rằng: có một cô/anh nọ thất tình và cứ phiền não mãi không thôi bèn tìm đến 1 vị thiền sư. Ông này biểu cô/anh nọ bưng tách trà, rồi ông rót trà nóng vào, rót tràn trề luôn, khiến cổ/ảnh hoảng quá buông tách trà ra. Ông thiền sư kết luận: “đau thì buông!”

Có 1 chuyện khác nữa, là hồi tui còn nhỏ, thằng Bi con cậu tui quậy kinh lắm. Mỗi lần cậu tui la nó, bà dì tui đứng ngoài nói thêm zô: “quánh zô, quánh nhiều zô cho hắn nên người.”

Tui ko biết là cô/anh nọ có buông bỏ được phiền não không, và giả cậu tui đập thằng em họ tui tơi bời thì liệu nó có nên người không, chơ mà nếu là tui thì chắc không rồi. Đau mà buông thì cũng giống như khẩu phục mà tâm không phục. Cái sự đau (cả về thể xác lẫn tinh thần) chỉ làm người ta tránh đối tượng đó với mục đích bảo vệ bản thân, trừ những người muốn hành xác. Còn khi hiểu, người ta có thể bỏ mọi thứ vì thấy nó không cần thiết với mình nữa. Đau sẽ làm người ta bỏ đi với sự ngần ngại, nghi ngờ, hiểu làm người ta bỏ với sự yên tâm và vững bền hơn.

Continue reading →