YÊN TĨNH HAY TẺ NHẠT?

Hồi tui còn ở VN, bồ cũ cứ dạy là ở VN ta mới là vui, lộn xộn thì mình mới có nhiều trải nghiệm, cuộc đời càng ở chốn hiểm nguy thì càng nhiều ý nghĩa, chứ đi Âu châu á, yên bình đến chán nản. Hồi đó trẻ trâu mà, nên chỗ nào có quánh nhau là tui ham hố lắm, ví dụ như hồi hổi chỉ muốn làm phóng viên chiến trường cho giống cái cô Paula Hancocks mà tui hay thấy trên CNN (thời mà 2006 xung đột giữa Israel – Hezbollah). Sau đó nữa là tới thời suốt ngày đi chọc lộn online, chọt trai ghẹo gái đá đít dư luận viên giựt tóc mí anh già cờ vàng các cái.

Rứa rồi 1 ngày tự dưng thấy mất an lạc quá, bèn đi Pháp quách cho xong. Trước khi đi, ông bạn bên Mỹ còn dặn là P qua đó ráng chịu đựng nha, 5 năm đầu cô đơn lắm, nhiều người đòi về, ko qua được ngưỡng đó là thua. Lúc đó tui cũng bồn chồn, nghĩ chắc phen này cô đơn, buồn chán, tẻ nhạt, mà thôi kệ, đi đi, lỡ ko vui thì cũng coi như đi nghỉ mát nguyên năm, đi thì khó chớ về giờ nào chả về được, đoạn bèn phất tay áo ra đi thôi. Continue reading →