Tui nhớ cái ao nhà mình

Trong một ngày trời nắng như đổ lửa, tui nhớ cái ao nhà mình. Đó là những bữa trưa hè nắng gắt, lúa phơi trong sân, rơm phơi ngoài gò. Tui đi trở rơm mà mắt chói nắng, đứng dựa gốc bạc hà (cây bạch đàn) ngó xuống cái ao chỉ muốn gạt mớ rau muống xanh qua một bên mà nằm ngâm mình dưới nước. Nắng gắt quá.

Tui nhớ cái ao nhà mình, rau muống mọc xanh mướt vì lâu lâu má rải u rê xuống đó. Người nhà quê không mấy khi đi chợ, tuần chỉ đi vài lần mua ít cá biển, vài lạng thịt. Thức ăn của gia đình là cà ngoài vườn, là bí đỏ ngoài gò, là rau muống dưới ao. Tui nhớ anh Hai đội nắng chạy ra cắt vội mớ rau muống vô nấu một nồi cháo nghêu. Luộc nghêu lên, lọc cát đi rồi đổ vô nồi cháo, chờ nước sôi đổ rau muống xắt nhỏ vào trộn đều cho rau khỏi ê, bỏ thêm ít muối, rưới ít dầu phụng là có nồi cháo nghêu ăn với nước mắm ớt cay xé miệng.

Continue reading →