THEO CƠN GIÓ ĐẾN ÉCULLY

Những chiếc xe bus đi về cắt từng mảnh nắng chiều chiếu xuống đồi Croix Rousse. Họ ngồi ngoài terrasse một quán cà phê bên con dốc Grande Montée. Cô cởi cái áo khoác cho nắng sưởi ấm đôi vai trần. Anh rót trà vào chén cho cô.

–          Em sẽ bỏ anh đi thật xa – cô nói.

–          Xa tận đâu?

–          Écully.

–          Écully không xa, chỉ cách Lyon 30 phút xe bus.

–          Vậy thì Viễn Đông cũng không xa, chỉ cách nước Pháp nửa ngày bay.

–          Chẳng nơi nào trên trái đất này đủ xa để em bỏ anh đi. Em uống trà đi. Rồi một ngày nào đó, dù em muốn hay không, thì gió cũng sẽ đưa em đi. Xa hoặc gần. Khoảng cách chưa bao giờ tồn tại.

Cô uống chén trà rồi ngả đầu ra thành ghế, duỗi thẳng chân, mắt vẫn nhìn xuống đồi. Continue reading →