CHIỀU TRÊN BẾN JEAN-JACQUES ROUSSEAU

Tôi vừa nghe điện thoại vừa phơi nắng trên bến Jean-Jacques Rousseau. Chẳng biết nàng đến tự bao giờ, chỉ biết khi tôi đưa mắt hướng về những vạch dây điện ánh lên dưới nắng như những dấu móc thì tôi đã thấy nàng ngồi trên ghế băng, cách tôi chừng hơn chục mét.

Tôi dứt cuộc điện thoại nhưng không muốn vào văn phòng. Tôi muốn ngắm nàng. Tôi thường bị đàn bà Á châu cuốn hút bởi vóc dáng mảnh dẻ của họ. Nàng cũng vậy. Tóc nàng đen, vai nàng thanh, người nàng bé nhỏ. Tôi lấy cớ phơi mặt về hướng mặt trời để nhìn nàng rõ hơn. Đương nhiên, tôi chả cần phải lấy cớ như thế vì nàng không để mắt đến.

Nàng cởi cái áo doudoun dày ra, để tựa bên thành ghế. Rồi nàng cởi tiếp cái áo khoác len. Cái cách nàng cởi từng hột nút áo len thong dong, như thể nàng chuẩn bị lội xuống tắm dưới sông Saône. Nàng để cái áo len gần cái doudoun đen, trên người nàng chỉ còn cái quần legging dày và một cái áo thun mỏng. Tôi có thể thấy rõ cái eo của nàng, đường cong của mông và bộ ngực tròn. Nàng đứng tựa vào thành kè phơi nắng.

Nàng nhắm mắt lại, tôi thấy như ngực nàng đang phập phồng thở. Cái dáng điệu ngước cổ lên của nàng mới gợi tình làm sao. Cái lối ấy khiến đàn ông chỉ muốn đặt môi lên cổ rồi lần xuống bộ ngực phập phồng kia, trong khi tay sẽ vòng ra sau lưng siết eo thật chặt. Cái lưng cong của nàng khiến bàn tay tôi muốn lùa nhẹ nhàng dưới làn áo đó. Tôi cứng mất rồi.  Continue reading →