BUỔI CHIỀU LYON

Chiều Lyon, bước ra đường, men theo bờ sông, dẫm trên lá khô, băng qua hàng hàng lớp lớp cứt chó trên Quai des Etroits và nghe tiếng hải âu giành ăn bên cầu Kitchener. Đừng bước qua cầu mà về Perrache vội, rốn thêm chút nữa thôi là sẽ tới cầu đi bộ Saint Geogres, đường này về Presqu’île thơ mộng hơn.

Chưa tới chân cầu đã nghe tiếng saxo thổi rất gần. Tưởng là anh chàng nào ra đàng thổi kèn kiếm thêm tiền uống bia nhưng không phải. Nhìn quanh quất vẫn không thấy bóng ai khác trên con đường chỉ toàn xe ô tô. A, đây rồi, cánh cửa sổ trên tầng 3 ngôi trường Albert Camus đang mở. Tiếng saxo không chói, không phô trương, tiếng saxo dịu dàng, thanh lịch như giọng đàn ông trung niên đang kể chuyện. Rồi đúng 5 giờ chiều, bên nhà thờ Saint Georges điểm chuông chiều. Tiếng saxo đáp lại tiếng chuông, một nhịp chuông, 1 nhịp saxo. Tới khi tiếng chuông dứt, tiếng saxo cũng đáp rất nhỏ rồi dứt hẳn. Continue reading →