NHẪN TÍM CỦA ANNA VÀ ÁO ĐỎ CỦA MINH

Tôi năm mươi tám tuổi, còn Minh hai mươi chín. Nàng bảo tôi cùng tuổi với cha nàng. Và chúng tôi làm tình trong một khách sạn ở ngoại ô. Nàng bảo nàng rất thích cách làm tình của tôi, và tôi cũng vậy. Nàng tắm rửa xong, đứng bên cửa sổ, ngó ra ngoài công viên trước khách sạn, còn tôi ngồi hút thuốc ở cái bàn kế bên. Nàng hỏi:

–          Vợ anh có biết chuyện này không?

–          Có. Anh có nói với cô ấy trước khi quyết định ở thêm một ngày nữa với em.

–          Cổ nói gì?

–          Cổ cũng hơi hoảng, nhưng cổ nói rằng anh thích như thế thì anh cứ làm thôi. Cũng như cổ làm với những người đàn ông cổ thích.

–          Anh có chắc cổ nghĩ như vậy không?

–          Anh không biết được. Nhưng xưa nay thì anh ok với việc cổ đi ngủ với mấy anh bồ của cổ.

Tôi nghĩ đến vợ tôi, Anna. Tôi dọn về sống với Anna 10 năm trước, khi đó, Anna 35 tuổi, có hai đứa con, tôi ly hôn với Marie 2 năm và cũng đèo theo hai thằng con trai nữa. Giờ thì con riêng của tôi và con riêng của Anna đều đã đi học ở Paris.  Continue reading →

CHIỀU TRÊN BẾN JEAN-JACQUES ROUSSEAU

Tôi vừa nghe điện thoại vừa phơi nắng trên bến Jean-Jacques Rousseau. Chẳng biết nàng đến tự bao giờ, chỉ biết khi tôi đưa mắt hướng về những vạch dây điện ánh lên dưới nắng như những dấu móc thì tôi đã thấy nàng ngồi trên ghế băng, cách tôi chừng hơn chục mét.

Tôi dứt cuộc điện thoại nhưng không muốn vào văn phòng. Tôi muốn ngắm nàng. Tôi thường bị đàn bà Á châu cuốn hút bởi vóc dáng mảnh dẻ của họ. Nàng cũng vậy. Tóc nàng đen, vai nàng thanh, người nàng bé nhỏ. Tôi lấy cớ phơi mặt về hướng mặt trời để nhìn nàng rõ hơn. Đương nhiên, tôi chả cần phải lấy cớ như thế vì nàng không để mắt đến.

Nàng cởi cái áo doudoun dày ra, để tựa bên thành ghế. Rồi nàng cởi tiếp cái áo khoác len. Cái cách nàng cởi từng hột nút áo len thong dong, như thể nàng chuẩn bị lội xuống tắm dưới sông Saône. Nàng để cái áo len gần cái doudoun đen, trên người nàng chỉ còn cái quần legging dày và một cái áo thun mỏng. Tôi có thể thấy rõ cái eo của nàng, đường cong của mông và bộ ngực tròn. Nàng đứng tựa vào thành kè phơi nắng.

Nàng nhắm mắt lại, tôi thấy như ngực nàng đang phập phồng thở. Cái dáng điệu ngước cổ lên của nàng mới gợi tình làm sao. Cái lối ấy khiến đàn ông chỉ muốn đặt môi lên cổ rồi lần xuống bộ ngực phập phồng kia, trong khi tay sẽ vòng ra sau lưng siết eo thật chặt. Cái lưng cong của nàng khiến bàn tay tôi muốn lùa nhẹ nhàng dưới làn áo đó. Tôi cứng mất rồi.  Continue reading →

BUỔI CHIỀU LYON

Chiều Lyon, bước ra đường, men theo bờ sông, dẫm trên lá khô, băng qua hàng hàng lớp lớp cứt chó trên Quai des Etroits và nghe tiếng hải âu giành ăn bên cầu Kitchener. Đừng bước qua cầu mà về Perrache vội, rốn thêm chút nữa thôi là sẽ tới cầu đi bộ Saint Geogres, đường này về Presqu’île thơ mộng hơn.

Chưa tới chân cầu đã nghe tiếng saxo thổi rất gần. Tưởng là anh chàng nào ra đàng thổi kèn kiếm thêm tiền uống bia nhưng không phải. Nhìn quanh quất vẫn không thấy bóng ai khác trên con đường chỉ toàn xe ô tô. A, đây rồi, cánh cửa sổ trên tầng 3 ngôi trường Albert Camus đang mở. Tiếng saxo không chói, không phô trương, tiếng saxo dịu dàng, thanh lịch như giọng đàn ông trung niên đang kể chuyện. Rồi đúng 5 giờ chiều, bên nhà thờ Saint Georges điểm chuông chiều. Tiếng saxo đáp lại tiếng chuông, một nhịp chuông, 1 nhịp saxo. Tới khi tiếng chuông dứt, tiếng saxo cũng đáp rất nhỏ rồi dứt hẳn. Continue reading →

RAU TRAI, RAU TRĂNG, BOTANIC GARDEN VÀ THANH TUYỀN GIỮA LYON

Tui ở nhà đứa bạn, hắn nuôi một con thú cưng đặt tên là Totoro. Bạn tui nói Totoro là con heo Ấn Độ, còn tui thì thấy hắn giống con thỏ lai với con hamster. Con Totoro ăn chay, nó thèm cà rốt, thèm cỏ khô nhưng nhứt là thèm lá bồ công anh. Tui hay xuống bãi cỏ trước chung cư, ngồi bệt xuống lọ mọ bứt lá bồ công anh đem về cho nó ăn.

Những lúc như rứa tui nhớ cái cảnh đi bứt rau trăng ở quê. Cây rau trăng hắn y như cây bồ công anh rứa đó, lá của hắn cũng xẻ thùy cạn, bông của hắn cũng vươn lên, lúc khô cũng nở xòe ra như rứa. Khác là cái bông bồ công anh hắn màu vàng, được nhiều người chụp hình up lên facebook, cái tên của hắn cũng sang hơn nhưng hắn không thơm, cây bồ công anh mọc ở đất đồi đất thịt. Còn cây rau trăng hắn khiêm nhường lắm, cái tên hắn nhà quê, cái bông hắn màu tím và hắn không được đăng lên facebook, hắn chỉ nằm trong cái rổ sổ kẹp hông của bọn con nít nhà nghèo và mọc trên mấy vồng khoai ở xứ đất cát. Cọng cây rau trăng mềm lắm, lá nó cũng mượt đầy lông nên rau trăng là món khoái khẩu của bọn sâu róm nhiều màu.   Continue reading →