Trả lại em yêu

Ngồi yên. Những thanh âm của đêm vọng lại. Có lẽ là tiếng chó sủa, thứ tiếng ấy trộn lẫn trong âm thanh nền rì rì, thỉnh thoảng có những âm cao. Tiếng xe chạy ngoài xa lộ đều đều, thành một thứ âm thanh rền rền, thỉnh thoảng xen vào tiếng còi, tiếng xóc của container trên mặt đường ổ gà. Cái quạt phòng khách vẫn kêu đều đều, hòa lẫn với tiếng xe máy. Tiếng bíp của Yahoo Messenger báo mail xen giữa tiếng thoại của một bộ phim Mỹ. Cái quạt phát ra tiếng o o kỳ lạ. Nó đẩy miếng giấy nylon phập phồng như tiếng lá cây xao xác. Tiếng đánh máy lọc cọc trên bàn phím. Tiếng ho sù sụ từng hồi. Tất cả trộn lẫn nhau như một món sinh tố âm thanh làm nền. Dứt cái headphone ra khỏi tai rồi mà giọng Thái Thanh vẫn rền rĩ trong đầu rõ mồn một: “Đường buồn anh đi, bao giờ cho tới. Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài” dấm dẳng, ám ảnh, lôi kéo, dằn vặt mãi không dứt. 

Chỉ chừng đó thôi, là bao nhiêu thứ ùa về. Những đêm dài gió hú, hơi lạnh len vào từng ngóc ngách của căn phòng trọ ở Đà Nẵng mười hai năm trước. Những buổi sáng đạp xe đến trường đại học, giảng đường ồn ào và hoa hoàng hậu tím lặng lẽ. Những đêm ngồi trước khuôn viên trường, ngọc lan tỏa hương và cỏ mềm sương dưới chân. Rồi những ngày sống trong bất an và phút chia tay ngắn ngủi trên sân ga. Tàu đi vào Nam mang theo câu hát: “Anh sẽ ra đi, chẳng mong ngày về”. Và Sài Gòn ồn ào những ngày đầu lạ lẫm nhanh chóng chìm vào căn phòng trọ cuối dãy ở xóm trọ Bình Dương. Những đêm mưa dài, tiếng mưa trên mái, mưa xuống cái hồ cá bé tí trước cửa phòng trộn với tiếng đàn của Glenn Gould ban đêm. Rồi nương theo tiếng mưa, tiếng khóc đã bật lên một cách an toàn. Có một đêm về sáng, bỗng lên cơn thèm nghe Angelika Kirchschlager hát Voi che sapete. Để cho nàng ấy hát liên tục từ bốn giờ cho tới sáng, và nước mắt tha hồ lăn, không cần kiềm chế.

Nó kéo về chốn này những căn phòng trọ chật chội, hoặc dài và hẹp sau chái một căn nhà cũ. Nó đem về trong đêm những nụ hôn vội vàng, môi lạnh tê tái vì gió đông dần ấm lên, và bàn tay lạnh luồn vào dưới lớp áo dày. Rồi những chuyến xe đêm ra tận Thái Nguyên hay ngược về Gia Lai. Và buổi sớm tờ mờ ngồi ở Phan Rang nghe động đất rung chuyển. Nó không thèm gợi lấy một kỷ niệm cụ thể mà là không khí của nước mắt và chia ly. Và nó thúc giục đôi chân bước ra khỏi chỗ ngồi, khỏi căn nhà, khỏi phố phường để tìm đến nơi đối mặt với cái chết, với cô đơn, với chính mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *