Trả lại em yêu

Ngồi yên. Những thanh âm của đêm vọng lại. Có lẽ là tiếng chó sủa, thứ tiếng ấy trộn lẫn trong âm thanh nền rì rì, thỉnh thoảng có những âm cao. Tiếng xe chạy ngoài xa lộ đều đều, thành một thứ âm thanh rền rền, thỉnh thoảng xen vào tiếng còi, tiếng xóc của container trên mặt đường ổ gà. Cái quạt phòng khách vẫn kêu đều đều, hòa lẫn với tiếng xe máy. Tiếng bíp của Yahoo Messenger báo mail xen giữa tiếng thoại của một bộ phim Mỹ. Cái quạt phát ra tiếng o o kỳ lạ. Nó đẩy miếng giấy nylon phập phồng như tiếng lá cây xao xác. Tiếng đánh máy lọc cọc trên bàn phím. Tiếng ho sù sụ từng hồi. Tất cả trộn lẫn nhau như một món sinh tố âm thanh làm nền. Dứt cái headphone ra khỏi tai rồi mà giọng Thái Thanh vẫn rền rĩ trong đầu rõ mồn một: “Đường buồn anh đi, bao giờ cho tới. Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài” dấm dẳng, ám ảnh, lôi kéo, dằn vặt mãi không dứt.  Continue reading →

Làng Vân

Bàn tay cong queo của bà già trên bảy mươi nắm chặt tay tôi, dắt tôi đi thăm ngôi nhà mới trong khu tái định cư. Ngôi nhà cấp bốn, liền kề cả dãy, gồm một phòng khách, hai phòng ngủ, một toilet, một bếp, phía sau là khoảng trống làm sân phơi chung. Bà vừa đi vừa nói, giọng đặc âm điệu người Quảng.

Continue reading →