CHUYỆN THA NHÂN

Chiều nay trên đường về, mình sém đụng một thằng nhỏ vì nó lao từ trong lề đường ra. Mình mắng nó: “Em chạy xe kiểu gì vậy?” Một lát sau mình lại gặp nó trong tiệm bán tạp hóa. Dáng nó gầy, không mặc áo mưa nên áo quần ướt lỗ chỗ. Tự dưng mình nghĩ nó cũng như mấy đứa em con cậu, con dì mình. Hơn hai chục tuổi đầu rồi mà ra đường vẫn còn ngơ lắm. Hồi chiều lỡ nó đụng mình, có chuyện gì mà đền tiền hoặc vô bệnh viện có phải khổ cho nó, cho gia đình không chớ. Nghĩ rứa, tự dưng thấy hết giận nó. 

Một bữa nọ, mình đi học về, cũng tầm 9g khuya rồi. Mình thấy một người đàn ông dáng gầy tong, mặc quần tà lỏn, đạp xe đi mua rượu. Ông xách bịch rượu một tay, một tay lái xe đạp, đạp đi với vẻ hào hứng. Gương mặt vui vẻ của ổng làm mình nghĩ chắc vừa trúng số đề hoặc vừa được ai bo thêm ít tiền gì đây. Cái nụ cười như vậy mình hiếm gặp lắm, chắc chỉ có trẻ thơ mới có. Rồi mình chợt nghĩ, cái bịch nước đùng đục kia liệu có phải là rượu không, hay chỉ là nước pha cồn. Uống vô bụng thì ôi thôi, bao nhiêu bệnh tật thi nhau ùa tới, đè nát cái thân gầy đó. Đó là chưa kể uống vô rồi, có thằng nào nói xóc không khéo lại quánh nhau toác đầu chớ không giỡn. Tự dưng mình lại nghĩ biết đâu giờ này ở quê, cậu mình cũng đang uống thứ chất lỏng này sau một ngày làm phụ hồ mệt mỏi. Nghĩ rứa mà nước mắt chảy. Mình thấy vô duyên ghê, răng người ta đang vui mà mình lại khóc hè!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *