Đà Lạt – Xổ là rẻ!

Tôi đến Đà Lạt được một số lần. Lần đầu tiên là visitor – du khách, những lần sau đó là traveller – chu du khách. Lần đầu, tôi vào dinh Bảo Đại, đi Viện sinh học, đi Thung lũng tình yêu… và tất tần tật những chốn mà ai cũng đến để chụp hình. Chỉ thiếu mỗi một điều là tôi không mó tay lên phím dương cầm của Bảo Đại hay cỡi ngựa trên đồi Mộng Mơ để chụp hình như chị gái tôi đã từng làm cách đó một số năm về trước mà thôi.

Những lần sau đó, tôi tìm thấy ở Đà Lạt những niềm vui đặc biệt khác. Lần thì tôi với con bạn gái đào thoát khỏi Sài Gòn lúc nửa đêm, sáng ngồi uống trà với mấy ông bà già đang rù rì trò chuyện. Lần khác tôi lại chạy xe quanh hồ Tuyền Lâm nghe chèo bẻo nói chuyện suốt một tiếng đồng hồ bên lùm cây hồng. Lần khác nữa, tôi chạy xe vô một ngọn đồi ở mé Lang Bian, hì hục lượm hành, khiêng khoai tây với nông dân để rồi tôi được thưởng một bữa cơm trưa ăn kèm với khoai tây xào và khoai tây nấu canh. Hay một số lần nào đó khác nữa, mỗi sáng chủ nhật, tôi lại ghé nhà thờ gỗ nghe người dân tộc cầu nguyện. Continue reading →