Bộ sưu tập của cô điếm quận 2

Gia đình cô gái điếm vốn sống ở quận 1. Khi quận 1 quy hoạch, gia đình cô chuyển sang quận 2, ở cuối con hẻm nhỏ. Gia đình quá nghèo, cha đi làm mướn + uống rượu, anh trai chạy xe ba gác + uống rượu, “cô gái” đổi tên thành “cô gái điếm” từ năm cô mười tám tuổi. Hai năm trước, khi quận 2 bắt đầu yêu cầu mọi người di dời để giải tỏa, cha và anh trai cô điếm cùng giành nhau số tiền giải tỏa. Kết cục, anh trai giết cha, ôm tiền bỏ đi đâu không biết. Khu phố chôn cha cô điếm ở đâu đó tận Đồng Nai, cô cũng chẳng rõ. Cô điếm không có nhà, quàng tấm nylon với cái dù nhặt về làm chỗ trú thân. Cô gái điếm nhiễm HIV, thần kinh hơi không bình thường nhưng cô là điểm đến của những tay khốn nạn trong khu phố. Họ hiếp cô những khi họ muốn. Với người ta, một cô điếm không bao giờ có khái niệm bị hiếp, chỉ có thể là được “bo” hay xù “bo” mà thôi. Có những đêm, cô điếm gào thét lên những tiếng lạ kỳ, không phải tiếng kêu của khoái lạc, chẳng phải tiếng kêu của đau đớn, không phải tiếng kêu cứu. Cô điếm cứ thét, tiếng thét vọng đến những cao ốc xung quanh, vượt qua con sông sang bên kia Sài Gòn phố thị. Continue reading →