Sài Gòn giờ sạc pin

Buổi chiều chập choạng ngồi ở ngã tư Đỗ Quang Đẩu – Bùi Viện cũng là một thú vui không tệ. Trước mặt là chùm dây điện dù được bó lại vẫn giữ được vẻ lộn xộn bừa bộn không bao giờ xóa nổi. Cũng từ đó, tôi nhìn được tòa nhà “Le zizi de ville”* sáng rực ánh đèn, khoe mẽ cái vẻ lộng lẫy của nó trước những nhớp nháp luộm thuộm của khu phố Tây. Ly bia đá không đủ làm dịu được cơn nóng mà cả ngày, Sài gòn bực bội phải chịu đựng.

Bà bán chè ở căn nhà gỗ ọp ẹp phía trước múc ra từng chén chè nóng. Bà bán chè không giúp ích gì cho Sài Gòn trong việc cắt giảm một ít độ nóng. Phía dưới, đám Tây phè phè uống bia. Bia lạnh là cứu cánh. Bia lạnh là hiện thân của Chúa trong lúc này, giúp cái đám lè phè thêm chút kiên nhẫn tưởng như đã tới lúc tột cùng bức bối.  Continue reading →

Nửa đêm nghe Duy Khánh hát

Mỗi lần nghe Duy Khánh hát là mỗi lần tôi nhớ đến ba. Tôi lớn lên cùng những bài ca cũ với cái máy casset cũng đã cũ. Năm tôi mười tuổi, ba mua cái casset. Thật ra lúc đó, nhà tôi chưa đủ giàu để mua một cái casset nội địa giá năm phân vàng nếu không có chuyện thằng Út ngồi bờ rào dỏng tai nghe nhạc của nhà hàng xóm trong cái Tết năm 92. Cuối năm 91, điện về đến làng tôi. Tết đó, hàng xóm sắm cái casset thiệt bảnh và mở nhạc rình rang. Thằng Út mang đôi giày tây mà má sắm cuối năm, đóng thùng nghiêm chỉnh, ra ngồi ở hàng rào. Ba kêu nó vô nhà mà nó cứ biểu để nó nghe nhạc. Ra giêng, cô Ba đưa năm phân vàng để dành từ tiền đi hái cà phê mướn trên Đak Lak cho ba mượn. Ba mua cái máy hiệu Sharp màu trắng bạc. Continue reading →