Sơn Trà tịnh viên

Quả là một buổi chiều mệt mỏi. Sau khi lội bộ và phơi nắng suốt buổi sáng, tôi chỉ mong một giấc ngủ dài. Vậy mà tôi không thể ngủ được. Lắm lúc, tôi tự hỏi mình: sao tôi phải làm bộ phim này, phải vất vả vì nó như thế. Cái camera không set manual được và cả exposure lẫn shutter speed đều loạn cả lên khi máy di chuyển. Tôi thấy ngán, tôi muốn dừng lại.

Gần bốn giờ chiều, tôi vẫn chưa ăn cơm trưa. Bỗng tôi thèm ăn bún với xì dầu ớt chi lạ. Nhưng tôi không muốn ngồi đây, giữa lòng thành phố này bởi lòng tôi còn vọng động, đứng giữa chốn lao xao chỉ làm tôi phân tâm. Tôi muốn ăn bún ở Sơn Trà, giữa vườn tre trúc và hoa sen. 

Vậy là tôi chạy xe đi. Chợ chiều chưa đông nên loay hoay mãi, tôi mới tìm mua được một cân bún và chai xì dầu. Tôi tính đi thẳng đến vườn thiền Sơn Trà nhưng tôi chợt nhớ là ông thầy tu ở đó có khi đã đi vắng. Vậy là tôi gửi xe mua thêm một cái chén nhựa và bó đũa, thêm một cân trái cây để thắp hương trên bàn thờ Phật. Ông thầy tu có cái vườn thiền luôn mở cổng và bàn thờ Phật luôn để sẵn hương, dù cho ông có đi vắng.

Vừa đến cổng, tôi đã thấy ông thầy tu gầy gò đang khiêng đá lót đường. Tôi cất tiếng:

–         Chào thầy.

–         Cô à? Lâu ngày quá không thấy cô ghé thăm.

–         Dạ con về Sài gòn, mới ra tuần này.

–         Cô cứ tự nhiên nghen. Tôi đang lỡ tay, phải làm xong mấy chuyện linh tinh đã.

Tôi vào trong thất nhỏ, rửa trái cây và thắp hương rồi ngồi xuống ăn bún.

–         Thầy ơi! Nghỉ tay ăn bún đã.

–         Tôi mà nghỉ tay là nghỉ luôn đó. Cô cứ ăn đi.

Tôi ăn ngon lành hết hai tô bún xì dầu rồi đi rửa bát. Tôi ra vườn đi nhổ cỏ.

–         Thầy ạ. Con nhổ cỏ khu vực này nhé.

–         Chỗ nào cô thích thì nhổ.

–         Cỏ mọc linh tinh quá. Mà kiến cũng nhiều nữa.

–         Đang đầu mùa mưa nên kiến đen nó lên nhiều. Nếu kiến làm cô phiền thì cô tìm chỗ không có kiến mà nhổ.

–         Mấy cây rau ngo, rau bợ có nhổ không thầy? Hay là để lại?

–         Nếu cô coi nó là cỏ thì cô nhổ. Nếu cô coi nó là cây để trồng cho đẹp thì cô để lại. Tùy cô.

Ông thầy tu lát xong viên đá cuối cùng. Ông đứng dậy đi vào trong thất. Tôi ngồi trước đám rau ngo mà tự hỏi: “Nhổ hay không nhổ? Cỏ hay là cây?”. Dưới hồ, sen nở những bông cuối cùng. Mấy cái đài đã bắt đầu khô. Sen sắp tàn rồi.

***

 

Có tiếng ông thầy chùa:

–         Nghỉ tay đi cô ơi. Vô uống trà!

 

Tôi vất mấy cây cỏ trên đường lát đá cho nó khô, trước khi đem nó vùi lại vào đất để làm phân bón. Rửa vội tay dưới hồ sen, tôi vào uống trà. Chiều đã xuống.

–         Thầy ơi, sen sắp tàn rồi.

–         Hạ cũng sắp qua. Mùa xuân sau cô đến lại thấy sen non thôi.

–         Sao cây việt quất lại rụng lá vậy hả thầy?

–         Nó không hạp đất. Vài hôm nữa tôi sẽ bứng nó lên trên núi.

–         Nếu con có cái vườn như vầy, con sẽ trồng toàn mai. Trồng xen cả lên đồi.

–         Hai năm trước tôi có trồng mà người ta vào cắt trộm hết. Cây mai chưa đủ lớn nên bị cắt ngang gốc, nó chết luôn. Thấy tội cây mai quá nên tôi không trồng nữa mà trồng trúc.

–         Ờ… tre với trúc họ chả thèm ăn trộm làm gì.

Bỗng vang lên tiếng lóe chóe phía sau vườn.

–         Chim gì mà kêu lạ vậy thầy?

–         Con chàng làng. Ngày nào cũng có năm sáu con đến đây.

–         Tụi nó đang cãi nhau chuyện gì vậy không biết.

Ông thầy tu cười cười.

–         Có khi đó là cách nó uống trà cũng nên.

Ông châm trà vào ly cho tôi. Chiều đã xuống hẳn và trăng non vừa lên. Giọng ông thầy tu trầm trầm, như chìm vào giữa hai vách núi từ hai phía đông tây.

–         Uống trà đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *