Sơn Trà tịnh viên

Quả là một buổi chiều mệt mỏi. Sau khi lội bộ và phơi nắng suốt buổi sáng, tôi chỉ mong một giấc ngủ dài. Vậy mà tôi không thể ngủ được. Lắm lúc, tôi tự hỏi mình: sao tôi phải làm bộ phim này, phải vất vả vì nó như thế. Cái camera không set manual được và cả exposure lẫn shutter speed đều loạn cả lên khi máy di chuyển. Tôi thấy ngán, tôi muốn dừng lại.

Gần bốn giờ chiều, tôi vẫn chưa ăn cơm trưa. Bỗng tôi thèm ăn bún với xì dầu ớt chi lạ. Nhưng tôi không muốn ngồi đây, giữa lòng thành phố này bởi lòng tôi còn vọng động, đứng giữa chốn lao xao chỉ làm tôi phân tâm. Tôi muốn ăn bún ở Sơn Trà, giữa vườn tre trúc và hoa sen.  Continue reading →