Vùng cát Thăng Bình

Tôi có thói quen không đi cùng một con đường trong một ngày, ngoại trừ con hẻm dẫn vào nhà mình. Vậy nên lần này, sau khi từ Đà Nẵng về Thăng Bình theo quốc lộ 1A, tôi quyết định tìm một con đường khác để ra lại Đà Nẵng.

Má tôi vẫn thường kể trong thời kỳ khó khăn sau năm 86, ba tôi nghỉ làm ở hợp tác xã và trở thành anh thợ mộc kiêm nghề vá xe, má tôi thường đi buôn bán sắt vụn. Mười năm sau khi chiến tranh kết thúc, sắt vụn từ mảnh bom đạn vẫn còn nhiều, đặc biệt rải khắp khu vực xã Bình Dương và những xã vùng cát ven biển. Má đi mua sắt vụn, nếu đến mùa hạt đào thì mua hạt đào (Đào là cách người Quảng gọi cây điều, hay còn gọi là đào lộn hột). Lúc đó tiền còn hiếm, má thường đổi mấy cái nồi nhôm, thau chậu rồi quy ra hạt đào. Mà ngày đó cái cân cũng chẳng có nên người ta chỉ nhắm chừng một thúng hạt đào đáng giá một cái thau chẳng hạn, nói chung là thời đó nghèo mà người ta không căn cơ hơn thua như bây giờ. Má đi buôn đến Bình Dương, Duy Nghĩa. Má mang về nhiều câu nghe xa xôi như tận bên Lào. Những địa điểm như Trà Đoã (hay Trà Đoá) ở cánh Bình Đào, Bình Triều nổi tiếng với khoai lang, rồi chợ Nồi Rang ở Duy Nghĩa, rồi Duy Hải… nghe xa xôi quá chừng. Vậy là tôi có niềm tin chắc rằng sẽ có con đường nào đó đến Duy Hải, rơi vào điểm cuối của sông Thu Bồn đổ ra biển bằng Cửa Đại. Tôi lên đường.  Continue reading →

Thảo Điền

Thảo Điền… Cây sậy bị chặt đứt ngang, máy trộn bê tông quay ầm ầm, bụi tung trắng xoá. Những cái bao xi măng được vứt ra, ly nhựa uống cà phê, ống hút, bao nylon cũng được vứt ra. Người đàn bà Nghệ An mặc chiếc áo xanh bụi bặm, thả chiếc xe đạp cột đống phế liệu phía sau tựa vào gốc cây, nhặt nhạnh bao ximăng và đứng đợi. Phía trên đầu bà, công trình căn hộ cao cấp Hoàng Anh Gia Lai cao chọc trời.  Continue reading →