TÔI, MẸ ĐỐP, THẬN NHIÊN VÀ CUỘC PHIÊU LƯU $64.000

Cả ba chúng tôi ngồi trầm ngâm trong quán cà phê Tùng. Trời Đà Lạt không quá lạnh nhưng đủ để mỗi đứa co ro mỗi kiểu. Thận Nhiên đầu cạo trọc, mắt buồn buồn vì đêm qua ngồi cặm cụi dịch sách đến bốn giờ sáng. Mẹ Đốp mặt câng câng, phì phèo nhả khói thuốc. Tôi đang buồn vì cái thành phố lạnh lẽo này không có cơ hội để mặc áo khoe vú. Nếu đời tôi mất đi đôi vú đẹp, tôi chả còn biết bám víu vào đâu.

Một bà cụ run run đến chìa xấp vé số. Tôi lắc đầu như mọi lần. Thận Nhiên mua hai vé, tặng lại bà cụ một vé rồi chìa tấm vé cho tôi. Mẹ Đốp mua mười vé. Tôi liếc nó ý nhắc nhở chứ chẳng dám nói to. Vậy mà nó gào lên: “50 ngàn bằng một ly cà phê dưới Sài gòn, mua giúp người ta mà làm gì mày trợn trừng lên như thế hả?” Nó tống nắm vé số vào tay tôi. Cả nó và Thận Nhiên đều không tin vào những trò may rủi, tôi cũng không, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn mơ thấy đống tiền rơi vào tay mình. Tôi sẽ mua đất, làm nhà, sinh con đẻ cái, viết thơ mà không sợ đói.  Continue reading →